Chuyện tiền thân Đức Phật P003 : CHUYỆN NGƯỜI BUÔN CHÈ (Tiền thân Serivànija)
Khi Đức Phật đang trú tại Xá-vệ, có một vị Tỷ-kheo chán nản và từ bỏ tinh tấn tu hành. Đức Phật khuyên vị ấy rằng, nếu đã xuất gia trong Giáo pháp có khả năng đưa đến Đạo và Quả mà lại bỏ cuộc, vị ấy sẽ phải chịu đau khổ và hối tiếc lâu dài, giống như người lái buôn Seriva từng đánh mất một chiếc bát vàng vô cùng quý giá.
ID:584
Các tên gọi khác
General Information
Ngày khởi tạo : 2023-11-12 18:41:28
Edit time : 07/23/2026 11:41:11 - Số lần chỉnh sửa : 3
| Danh sách | : | Liên quan |
|---|---|---|
| : |
1454.002_ch-01-p-apannaka-chuyen-02-03
Duyên khởi:Xá-vệ
Đức Phật là : người lái buôn hiền trí
Nhóm tiền thân :người lái buôn ngu si là Ðề-bà-đạt-đa, còn người lái buôn hiền trí là Ta
Mục lục, bài liên quan & media
Chuyện tiền thân Đức Phật P003 : CHUYỆN NGƯỜI BUÔN CHÈ (Tiền thân Serivànija)
3. CHUYỆN NGƯỜI BUÔN CHÈ (Tiền thân Serivànija)
Nếu đây ông thối thất…
Thế Tôn thuyết pháp thoại này khi ở Xá-vệ, cũng liên hệ đến một Tỷ-kheo từ bỏ tinh tấn. Khi vị ấy được các Tỷ-kheo đưa đến bậc Ðạo Sư, trong trường hợp giống như câu chuyện trươùc, bậc Ðạo Sư nói:
– Này Tỷ-kheo, ông xuất gia trong Giáo pháp đem lại Ðạo và Quả như vậy, lại từ bỏ tinh tấn, ông sẽ sầu muộn lâu dài, như người lái buôn Seriva đã mất một cái bát bằng vàng trị giá trăm ngàn đồng tiền vàng.
Các Tỷ-kheo yêu cầu Thế Tôn phân tích sự việc này. Thế Tôn làm sáng tỏ ý nghĩa qua câu chuyện quá khứ sau đây:
*
Thuở xưa năm kiếp về trước, Bồ-tát ở trong nước Seri, làm nghề đi buôn ghè bát và được gọi là Serivan. Serivan cùng với một người lái buôn bán ghè bát tham lam khác, vượt qua con sông Talavaha đi vào thành Andhapura, phân chia những con đường trong thành, bán hàng hóa của mình tại con đường đã được phân chia. Còn người kia nhận con đường phần mình. Trong thành ấy, có một gia đình triệu phú bị sa sút. Tất cả con trai, anh, em và tài sản đều bị mất sạch. Những người sống sót là một người con gái và một bà nội, cả hai bà cháu sống bằng nghề làm thuê cho các người khác. Nhưng trong nhà có một cái bát bằng vàng, xưa kia người đại triệu phú dùng để ăn cơm. Bát ấy lâu ngày bị quăng vào giữa các chén bát khác không được dùng đến và bụi nhớp dính đầy. Họ không biết cái bát ấy bằng vàng. Lúc bấy giờ, người lái buôn tham lam kia, đang vừa đi vừa rao:
– Hãy lấy ghè nước, hãy lấy ghè nước.
Và đến cửa ngôi nhà. Người con gái thấy kẻ ấy liền nói với bà nội:
– Thưa bà, hãy lấy cho con một đồ trang sức.
– Này con thân, chúng ta rất nghèo, đem đổi cái gì để lấy ghè nước?
– Có một cái bát không giúp ích gì cho chúng ta. Hãy đem cái này đổi lấy ghè.
Bà cho gọi người lái buôn, lấy ghế mời ngồi, đưa cái bát cho kẻ ấy và nói:
– Này ông, hãy lấy vật này và đổi cho chị một chút gì.
Người lái buôn cầm bát suy nghĩ: “Bát này có thể bằng vàng”, xoay bát trên tay, cạo một đường với một cây kim sau lưng bát, biết được bát bằng vàng, kẻ ấy nghĩ: “Không cần cho những người này một cái gì cả, ta sẽ lấy cái bát”, bèn nói:
– Vật này mà giá bao nhiêu? Giá của nó không đáng nửa đồng xu.
Kẻ ấy quăng bát xuống đất, từ chỗ ngồi đứng dậy rồi bỏ đi. Bấy giờ, giữa hai người lái buôn có sự thỏa thuận rằng khi một người đã vào con đường rồi bỏ đi, người kia có thể vào con đường ấy được. Vì thế Bồ-tát đi vào con đường ấy, rao hàng:
– Ai lấy ghè nước không?
Và đi đến cửa ngôi nhà ấy. Cô con gái nói với bà nội như trước. Bà nội nói với cô:
– Này con thân, người lái buôn đến trước đã quăng bát xuống đất và bỏ đi, nay chúng ta có thể cho cái gì để lấy được?
– Thưa bà, người lái buôn kia ăn nói thô ác. Còn người này có dáng mặt dễ thương, ăn nói dịu dàng. Rất có thể người này nhận lấy.
– Vậy hãy gọi họ lại.
Cô gái gọi người này lại.
Khi vị này vào nhà và ngồi, họ đưa cái bát cho xem. Vị này biết cái bát là bằng vàng liền nói:
– Thưa mẹ, cái bát này đáng giá trăm ngàn đồng tiền vàng. Tôi không có trong tay tôi hàng hóa giá trị bằng cái bát này.
– Này ông, người lái buôn đi đến trước nói rằng cái này không đáng giá nửa đồng xu, đã quăng bát xuống đất bỏ đi. Nay bát này nhờ công đức của ông, trở thành bằng vàng. Vậy chúng tôi cho ông cái bát này. Hãy cho chúng tôi một chút ít thứ gì, lấy cái bát và ra đi.
Lúc đó Bồ-tát có trong tay tám trăm đồng tiền vàng và hàng hoá trị giá năm trăm đồng tiền vàng, liền đem cho tất cả và nói:
– Hãy cho tôi giữ lại cái cân, cái giỏ và tám đồng tiền vàng.
Sau khi xin như vậy rồi, ngài cầm lấy cái bát và ra đi. Ngài đi mau đến bờ sông, cho người chủ thuyền tám đồng tiền và leo lên thuyền. Khi ấy, người lái buôn tham lam trở lại và nói:
– Hãy đem cái bát ra đây, ta sẽ cho các người một ít thứ gì.
Nhưng bà già mắng lại kẻ ấy:
– Chú cho rằng cái bát bằng vàng của chúng ta trị giá một trăm ngàn đồng lại không đáng giá nửa đồng xu! Nhưng một người lái buôn chân chánh, giống như thầy của chú, đã cho chúng ta một ngàn đồng vàng, lấy cái bát và ra đi rồi.
Nghe nói như vậy, kẻ ấy than:
– Ta đã mất đi cái bát bằng vàng trị giá một trăm ngàn đồng tiền vàng rồi. Nó thật là tên ăn cướp đã hại ta.
Người lái buôn tham lam ấy sanh khởi ưu tư sầu muộn, không thể tập trung tâm trí, trở thành điên loạn, tự tay vung vãi đồng tiền vàng và hàng hóa trước cửa nhà ấy, quăng bỏ áo mặc, áo choàng, và tay cầm cán cân như cái gậy đi theo con đường của Bồ-tát, đến bờ sông. Thấy Bồ-tát đã đi qua sông, kẻ ấy liều kêu:
– Hỡi bạn lái đò, hãy quay lại.
Nhưng Bồ-tát ngăn chận và nói:
– Ðừng quay lại.
Thấy Bồ-tát dần dần đi xa, sầu muộn ưu tư của kẻ ấy khởi lên, quả tim nóng ran, máu nóng trào ra miệng và quả tim ấy bị nứt ra như bùn dưới đáy của một bể nước. Do hận tâm chống Bồ-tát, kẻ ấy mệnh chung ngay tại chỗ. Ðây là lần đầu tiên Ðề-bà-đạt-đa có hận tâm chống Bồ-tát. Còn Bồ-tát, trọn đời làm các công đức như bố thí… rồi đi theo nghiệp của mình.
*
Sau khi thuyết pháp thoại này xong, bậc Chánh Giác đọc bài kệ:
Nếu đây ông thối thất
Không hướng đích diệu pháp,
Ông sẽ khổ lâu dài
Như người buôn Se-ri.
Như vậy, sau khi bậc Ðạo Sư thuyết pháp thoại này đưa đến tột đỉnh A-la-hán, Ngài giảng Bốn Sự thật. Cuối bài giảng ấy, vị Tỷ-kheo từ bỏ tinh tấn chứng quả tối cao A-la-hán.
Sau khi kể hai câu chuyện và kết hợp chúng với nhau, bậc Ðạo Sư nhận diện Tiền thân:
– Thời ấy, người lái buôn ngu si là Ðề-bà-đạt-đa, còn người lái buôn hiền trí là Ta vậy.
-ooOoo-
3. CHUYỆN NGƯỜI BUÔN CHÈ
Tiền thân Serivānija
Tóm tắt nội dung
Khi Đức Phật đang trú tại Xá-vệ, có một vị Tỷ-kheo chán nản và từ bỏ tinh tấn tu hành. Đức Phật khuyên vị ấy rằng, nếu đã xuất gia trong Giáo pháp có khả năng đưa đến Đạo và Quả mà lại bỏ cuộc, vị ấy sẽ phải chịu đau khổ và hối tiếc lâu dài, giống như người lái buôn Seriva từng đánh mất một chiếc bát vàng vô cùng quý giá.
Để làm rõ lời dạy, Đức Phật kể lại một câu chuyện trong quá khứ.
Thuở xưa, Bồ-tát sinh ra tại nước Seri và làm nghề buôn bán ghè, bát. Ngài được gọi là người lái buôn Seriva. Ngài cùng một người lái buôn khác có tính tham lam vượt sông Talavaha, đến thành Andhapura buôn bán. Hai người chia nhau các con đường trong thành, mỗi người đi rao bán hàng tại một khu vực riêng.
Trong thành có một gia đình từng rất giàu có nhưng đã suy sụp hoàn toàn. Tài sản và những người đàn ông trong nhà đều mất hết, chỉ còn một bà lão và cô cháu gái sống bằng nghề làm thuê. Trong nhà họ còn một chiếc bát bằng vàng của tổ tiên, nhưng vì lâu ngày bị phủ đầy bụi bẩn và để lẫn với những đồ dùng cũ nên hai bà cháu không biết giá trị thật của nó.
Người lái buôn tham lam đến trước. Nghe tiếng rao bán ghè bát, cô gái xin bà đem chiếc bát cũ đổi lấy một món đồ trang sức. Người lái buôn xem chiếc bát, lấy kim cạo thử và phát hiện đó là vàng thật. Tuy nhiên, vì muốn chiếm đoạt mà không phải trả gì, ông ta giả vờ khinh thường, nói chiếc bát không đáng nửa đồng xu rồi ném xuống đất và bỏ đi, dự định sau đó quay lại lấy với giá rẻ.
Một lúc sau, Bồ-tát đi đến con đường ấy. Cô gái thấy Ngài có dáng vẻ hiền hòa, lời nói dịu dàng nên xin bà gọi vào. Khi được đưa chiếc bát, Bồ-tát nhận ra ngay đây là bát vàng trị giá một trăm ngàn đồng tiền vàng. Ngài thành thật nói rằng toàn bộ tài sản và hàng hóa của mình cũng không đủ giá trị để đổi lấy chiếc bát.
Hai bà cháu kể lại việc người lái buôn trước đã chê chiếc bát không đáng nửa đồng xu. Tin tưởng vào sự chân thật của Bồ-tát, họ đồng ý trao chiếc bát và chỉ xin nhận một ít hàng hóa để sinh sống.
Bồ-tát liền trao cho họ gần như toàn bộ số tiền và hàng hóa mình có, chỉ giữ lại chiếc cân, cái giỏ và tám đồng tiền để trả tiền qua sông. Sau đó, Ngài cầm chiếc bát vàng đi nhanh đến bến thuyền và vượt sang bờ bên kia.
Người lái buôn tham lam quay lại, định trả một ít đồ để lấy chiếc bát. Bà lão tức giận nói rằng ông ta đã cố tình lừa họ, trong khi một người lái buôn chân chính đã trả toàn bộ tài sản để đổi lấy chiếc bát vàng.
Biết mình đã đánh mất món lợi lớn, người lái buôn tham lam vô cùng đau khổ. Ông ta trở nên điên loạn, vứt bỏ tiền bạc, hàng hóa và quần áo rồi chạy đến bờ sông đuổi theo Bồ-tát. Thấy thuyền đã đi xa, ông ta gọi người lái đò quay lại, nhưng Bồ-tát không đồng ý.
Do tham lam, tiếc của và oán hận quá mức, người lái buôn ấy tức tối đến mức máu trào ra miệng, tim vỡ và chết ngay tại bờ sông. Đức Phật cho biết đây là lần đầu tiên Đề-bà-đạt-đa khởi tâm thù hận đối với Bồ-tát.
Còn Bồ-tát, nhờ sống chân thật, công bằng và thường xuyên thực hành bố thí, đã tiếp tục tạo nhiều công đức trong suốt cuộc đời.
Lời dạy của Đức Phật
Đức Phật đọc bài kệ:
Nếu nay ông thối thất,
Không hướng đến diệu pháp,
Ông sẽ khổ lâu dài,
Như người buôn Se-ri.
Ngài dạy rằng người tu hành nếu thiếu tinh tấn, bỏ dở con đường chân chính sẽ phải chịu hối tiếc lâu dài, giống như người lái buôn tham lam vì lòng gian dối mà đánh mất chiếc bát vàng quý giá.
Sau khi nghe Đức Phật giảng Bốn Sự thật, vị Tỷ-kheo từng muốn từ bỏ tinh tấn đã nỗ lực tu hành và chứng quả A-la-hán.
Nhận diện tiền thân
- Người lái buôn tham lam là Đề-bà-đạt-đa.
- Người lái buôn chân chính, hiền trí là Bồ-tát, tức Đức Phật trong một đời quá khứ.
Ý nghĩa chính
Câu chuyện đề cao sự chân thật, lòng rộng lượng và tinh thần kiên trì. Người trung thực tuy chấp nhận hy sinh lợi ích trước mắt nhưng cuối cùng tạo được phước lành lớn. Người tham lam, gian dối dù nhìn thấy cơ hội quý giá cũng có thể tự đánh mất nó và chuốc lấy đau khổ.
Đối với người tu hành, tinh tấn là điều không thể thiếu. Đã bước vào con đường giải thoát thì không nên vì khó khăn hay chán nản mà bỏ cuộc, bởi sự thối thất có thể khiến người ấy đánh mất cơ hội đạt được Đạo và Quả.
Các nhân vật ở đây
Đọc tiếp & nội dung liên quan
Top bài viết liên quan
Dựa trên các chuyên mục chung với bài đang đọc, ưu tiên nội dung được quan tâm.
Bài viết cùng chuyên mục
Tiền thân Đức Phật ( Tiểu Bộ Nikaya)
Báo lỗi nội dung
Chọn vấn đề bạn phát hiện. Quản trị viên sẽ nhận báo cáo kèm đúng trang hiện tại.

Mốc I : Hoàn cảnh trước khi Phật ra đời
Mốc II : Sự kiện Phật đản sanh
Mốc III: Giai đoạn tuổi thơ của Bồ tát Tất Đạt Đa
Mốc IV : Giai đoạn trưởng thành - xuất gia
Mốc V : Tầm đạo
Mốc VI : Thành đạo
Mốc VII: Những vị đệ tử đầu tiên
Mốc VIII : Tăng đoàn lớn mạnh
Mốc IX: Mười ba năm cuối cuộc đời Đức Phật
Mốc X : Đức Phật nhập niết bàn