Chuyện tiền thân Đức Phật P002 : CHUYỆN BÃI SA MẠC (Tiền thân Vannupatha)
Khi Đức Phật đang trú tại Kỳ Viên, thành Xá-vệ, có một vị Tỳ-kheo sau thời gian tu tập trong rừng đã không đạt được kết quả như mong muốn. Vị ấy cho rằng bản thân không đủ khả năng chứng đắc Đạo và Quả nên chán nản, từ bỏ tinh tấn và trở về sống gần Đức Phật. Các Tỳ-kheo biết chuyện liền đưa vị ấy đến gặp Thế Tôn. Đức Phật quở trách vị Tỳ-kheo đã vội vàng bỏ cuộc, đồng thời cho biết trong một đời quá khứ, chính nhờ sự cố gắng không ngừng của vị ấy mà một đoàn thương nhân cùng đàn bò của năm trăm cỗ xe đã thoát chết giữa sa mạc.
ID:583
Các tên gọi khác
General Information
Ngày khởi tạo : 2023-11-12 18:39:46
Edit time : 07/23/2026 11:40:36 - Số lần chỉnh sửa : 3
| Danh sách | : | Liên quan |
|---|---|---|
| : |
1454.002_ch-01-p-apannaka-chuyen-02-03
Duyên khởi:Xá-vệ
Đức Phật là : vị chủ đoàn lữ hành
Nhóm tiền thân :người thị giả không từ bỏ tinh tấn, đập vỡ hòn đá và đem lại nước cho đoàn người tức là vị Tỷ-kheo đã từ bỏ tinh tấn này. Tùy tùng của vị chủ đoàn lữ hành là tùy tùng của đức Phật, còn vị chủ đoàn lữ hành là Ta vậy.
Mục lục, bài liên quan & media
Chuyện tiền thân Đức Phật P002 : CHUYỆN BÃI SA MẠC (Tiền thân Vannupatha)
2. CHUYỆN BÃI SA MẠC (Tiền thân Vannupatha)
Không quản mệt, họ đào…,
Pháp thoại này được Thế Tôn nói lên khi Ngài ở Xá-vệ. Vì ai mà Ngài nói? Vì một Tỳ-kheo đã từ bỏ tinh tấn. Khi Thế Tôn ở tại Xá-vệ, có một thiện gia nam tử trú ở Xá-vệ đi đến Kỳ Viên, nghe bậc Ðạo Sư thuyết pháp, tâm sanh tịnh tín, thấy nguy hiểm trong các dục, nên xin xuất gia. Sống năm năm chờ thọ Cụ túc giới, người ấy học thuộc lòng hai bài tóm tắt, tu tập pháp môn Thiền quán, nhận lấy từ bậc Ðạo Sư một đề tài Thiền quán mà mình ưa thích, rồi đi vào một ngôi rừng.
Trải qua một kỳ an cư mùa mưa, sau ba tháng, vị ấy không thể khởi lên một tia sáng hay một quán tưởng gì. Rồi vị ấy suy nghĩ: “Bậc Ðạo Sư dạy có bốn hạng người. Trong họ, ta có phải là hạnh thấp kém nhất không? Ta nghĩ rằng không thể có Ðạo và Quả cho tự thân ta, vậy ta sống trong rừng làm gì? Hãy đi về bậc Ðạo Sư, sống để chiêm ngưỡng thân Phật với dung sắc tối thượng, để nghe thuyết pháp dịu ngọt còn hơn.
Nghĩ vậy, vị ấy trở về Kỳ Viên. Các bạn thân tín nói với vị ấy:
– Này Hiền giả, bạn đã nhận được từ bậc Ðạo Sư một đề tài Thiền quán, đã đi với quyết tâm thực hiện pháp Sa-môn. Nay bạn lại trở về, sống vui thích với hội chúng. Hay là bạn đã đạt được mục đích tối thượng của bổn phận người xuất gia, và đã chấm dứt tái sanh?
– Này các Hiền giả, tôi không chứng được cả Ðạo lẫn Quả, tự nghĩ mình là người không có khả năng, nên tôi từ bỏ tinh tấn và về đây.
– Này Hiền giả, bạn đã làm một việc không phải, khi đã xuất gia trong Giáo pháp của bậc Ðạo Sư kiên trì tinh tấn, bạn lại từ bỏ tinh tấn. Hãy đi đến yết kiến Như Lai. Chúng ta sẽ trình bày để Ngài rõ chuyện này.
Họ đưa vị này đến gần bậc Ðạo Sư. Khi Ngài thấy vị ấy, liền nói:
– Này các Tỷ-kheo, các ông đem Tỷ-kheo này đến đây ngoài ý muốn của vị ấy. Người này đã làm gì?
– Bạch Thế Tôn, Tỷ-kheo này, sau khi xuất gia trong Giáo pháp chân chánh giải thoát như vậy, sau khi thực hành Sa-môn pháp, lại từ bỏ tinh tấn và trở về đây.
Thế Tôn nói với Tỷ-kheo ấy:
– Này Tỷ-kheo, có thật chăng ông đã từ bỏ tinh tấn?
– Thưa thật vậy, bạch Thế Tôn.
– Này Tỷ-kheo, vì sao sau khi xuất gia trong Giáo pháp như vậy, ông lại không biết sống ít dục, tri túc, viễn ly hay tinh tấn, nhưng lại là người từ bỏ tinh tấn? Do sự tinh tấn của một mình ông, mà trong bãi sa mạc toàn cát, đoàn người và đàn bò của năm trăm cỗ xe đã được nước uống, đã sống an lạc. Nay vì sao ông lại từ bỏ tinh tấn?
Với những lời như vậy, vị Tỷ-kheo ấy cảm thấy được khích lệ sách tấn. Nghe nói như vậy, các Tỷ-kheo yêu cầu Thế Tôn:
– Bạch Thế Tôn, chúng con đã rõ sự từ bỏ tinh tấn hiện này của vị Tỷ-kheo này. Nhưng thuở trước, do sự tinh tấn của một mình người này, trong bãi sa mạc toàn cát, các đàn bò và đoàn người đã uống nước và sống an lạc. Câu chuyện ấy đang còn bị che đậy đối với chúng con, chỉ được rõ ràng với Thế Tôn là bậc Nhất thiết trí. Hãy nói cho chúng con câu chuyện này.
– Vậy này các Tỷ-kheo, hãy lắng nghe.
Sau khi gợi sự chú ý của các Tỷ-kheo, Thế Tôn nêu lên rõ ràng sự việc đã xảy ra trong quá khứ.
*
Thuở trước, trong khi vua Brahmadatta trị vì ở Ba-la-nại nước Kàsi, Bồ-tát sanh ra trong gia đình chủ đoàn lữ hành thương gia, lớn lên và thường đi buôn bán với năm trăm cỗ xe. Một thời Bồ-tát đi vào bãi sa mạc toàn cát, dài sáu mươi dặm, với năm trăm cỗ xe. Trong sa mạc ấy, cát rất mịn, khi được vốc trong nắm tay, thì nó sẽ chảy xuống hết. Khi mặt trời mọc lên, cát trở thành nóng như đống than hừng, không thể nào đi lên trên được. Do vậy, những ai đi qua bãi sa mạc ấy, đem theo củi, nước, dầu, gạo… trên các cỗ xe, chỉ đi ban đêm; khi mặt trời mọc, họ xếp các cỗ xe thành hình vòng tròn, làm một cái tàn che trên đầu, sau khi ăn xong thật sớm, họ thường ngồi trong bóng mát trọn ngày.
Khi mặt trời lặn, họ ăn chiều sớm, cát đã nguội, họ cho thắng các cỗ xe lại và ra đi. Ði qua bãi sa mạc này giống như đi biển vậy. Người hướng dẫn, được gọi là “địa lý trưởng” hướng dẫn đoàn lữ hành đi qua nhờ sự hiểu biết các ngôi sao. Người chủ đoàn lữ hành này thời bấy giờ đi qua bãi sa mạc với phương tiện như vậy.
Sau khi đi hết năm mươi dặm, vị ấy nghĩ: “Hôm nay, còn một đêm nữa, ta sẽ ra khỏi sa mạc này”. Sau khi ăn chiều, vị ấy ra lệnh vứt bỏ củi và nước, thắng các xe và ra đi. Người lữ hành trưởng cho trải tấm vải trong cỗ xe đi đầu để ngồi nhìn các ngôi sao và từ đó nói lên con đường sẽ đi, rồi nằm xuống. Vị ấy đã có một thời gian dài không ngủ, nên mệt mỏi, ngủ say, không biết rằng các con bò đã đi vòng quanh và trở lại con đường cũ. Các con bò suốt đêm đi như vậy.
Khi trời rạng đông, vị lãnh đạo thức dậy, nhìn các ngôi sao và bảo:
– Hãy cho quay các cỗ xe trở lại gấp!
Nhưng khi các cỗ xe đã quay trở lại, và xếp thành hàng thì trời đã sáng. Các người trong đoàn nói:
– Hôm qua, chúng ta đã cho các cỗ xe cắm trại ở đây. Củi và nước chúng ta đã vứt bỏ hết. Nay chúng ta bị nguy khốn rồi.
Họ tháo dây buộc các xe, xếp thành vòng tròn, dăng một màn che trên đầu, mỗi người nằm xuống dưới cỗ xe của mình, sầu muộn tuyệt vọng. Bồ-tát suy nghĩ: “Nếu ta từ bỏ tinh tấn, tất cả sẽ bị nguy hại”. Vào buổi sáng, khi trời đang mát, vị ấy đi qua đi lại, thấy một đám cỏ dabbha, tự nghĩ: “Dưới đám cỏ này, chắc thế nào cũng có nước mạch, cỏ mới mọc được”, bèn cho lấy cuốc và đào chỗ ấy. Họ đào đến sáu mươi khuỷu tay; đến đây, cuốc chạm vào hòn đá ở dưới. Khi ấy, tất cả đều thất vọng, không cố gắng nữa. Bồ-tát nghĩ rằng thế nào cũng có nước dưới hòn đá. Ngài đi xuống, đứng trên hòn đá. Cúi xuống, Ngài lắng tai nghe. Nghe được tiếng nước chảy dưới hòn đá, ngài leo lên lại, nói với người thị giả hầu cận:
– Này bạn thân, nếu bạn từ bỏ tinh tấn, thì tất cả chúng ta sẽ bị nguy hại. Bạn chớ từ bỏ tinh tấn. Hãy cầm cái búa lớn, đi xuống và đập trên hòn đá ấy!
Vâng theo lời chủ, trong khi tất cả mọi người đều đứng chán nản, người này không từ bỏ tinh tấn, leo xuống và đập hòn đá. Hòn đá bị vỡ ở giữa, rơi xuống và dòng nước phun đứng lên, cao ngang thân cây thốt nốt. Tất cả mọi người đều uống nước và tắm, rồi chặt phát các bánh xe, trục xe dư thừa, nấu cháo và cơm. Khi ăn xong, họ cho bò ăn.
Ðến khi trời lặn, họ buộc một cây cờ cắm gần dòng nước, rồi đi đến chỗ đã định. Tại đấy, họ bán hành hóa lấy được tiền lòi gấp hai, gấp bốn lần tiền vốn, rồi trở về nhà. Họ sống hết tuổi thọ, và khi mệnh chung đi theo nghiệp của mình. Còn Bồ-tát, trọn đời bố thí và làm các công đức, cũng đi theo nghiệp của mình.
*
Khi nói xong pháp thoại này, bậc Chánh Ðẳng Giác đọc bài kệ:
Không mệt mỏi, họ đào,
Họ đào con đường cát
Ðến khi có dòng nước
Tại đấy, họ được nước!
Cũng vậy, bậc ẩn sĩ
Với sức mạnh tinh tấn,
Không thối chí mệt mỏi,
Tìm được tâm an tịnh.
Rồi Ngài giảng về Bốn Sự thật. Cuối bài giảng, vị Tỷ-kheo đã từ bỏ tinh tấn ấy chứng quả tối cao, quả A-la-hán.
Sau khi bậc Ðạo Sư kể xong hai câu chuyện và kết hợp chúng với nhau, Ngài kết luận bằng sự nhận diện Tiền thân như sau:
– Thời ấy, người thị giả không từ bỏ tinh tấn, đập vỡ hòn đá và đem lại nước cho đoàn người tức là vị Tỷ-kheo đã từ bỏ tinh tấn này. Tùy tùng của vị chủ đoàn lữ hành là tùy tùng của đức Phật, còn vị chủ đoàn lữ hành là Ta vậy.
-ooOoo-
2. CHUYỆN BÃI SA MẠC
Tiền thân Vannupatha
Hoàn cảnh Đức Phật kể chuyện
Khi Đức Phật đang trú tại Kỳ Viên, thành Xá-vệ, có một vị Tỳ-kheo sau thời gian tu tập trong rừng đã không đạt được kết quả như mong muốn. Vị ấy cho rằng bản thân không đủ khả năng chứng đắc Đạo và Quả nên chán nản, từ bỏ tinh tấn và trở về sống gần Đức Phật.
Các Tỳ-kheo biết chuyện liền đưa vị ấy đến gặp Thế Tôn. Đức Phật quở trách vị Tỳ-kheo đã vội vàng bỏ cuộc, đồng thời cho biết trong một đời quá khứ, chính nhờ sự cố gắng không ngừng của vị ấy mà một đoàn thương nhân cùng đàn bò của năm trăm cỗ xe đã thoát chết giữa sa mạc.
Câu chuyện tiền thân
Thuở xưa, khi vua Brahmadatta trị vì tại Ba-la-nại, Bồ-tát sinh ra trong một gia đình thương nhân và trở thành người đứng đầu một đoàn lữ hành.
Một lần, Bồ-tát dẫn năm trăm cỗ xe chở hàng đi qua một vùng sa mạc rộng lớn. Cát trong sa mạc rất mịn và nóng bỏng khi mặt trời lên, vì vậy đoàn người chỉ có thể di chuyển vào ban đêm, dựa vào các vì sao để định hướng.
Sau khi đã đi gần hết sa mạc, đoàn người nghĩ rằng chỉ còn một đêm nữa là ra khỏi vùng nguy hiểm nên đã vứt bỏ phần củi và nước còn lại để giảm tải cho xe.
Tuy nhiên, người dẫn đường vì quá mệt nên ngủ quên. Đàn bò mất phương hướng, đi vòng quanh suốt đêm rồi quay trở lại đúng nơi đoàn người đã xuất phát hôm trước.
Đến sáng, mọi người phát hiện mình vẫn ở chỗ cũ trong khi nước và củi đã bị vứt bỏ. Họ vô cùng tuyệt vọng, cho rằng tất cả người và vật đều sẽ chết giữa sa mạc.
Bồ-tát suy nghĩ rằng nếu người lãnh đạo cũng buông xuôi thì toàn bộ đoàn lữ hành chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Vì thế, Ngài tiếp tục tìm kiếm dấu hiệu của nước.
Ngài nhìn thấy một bụi cỏ mọc giữa vùng cát khô và suy đoán rằng bên dưới chắc chắn phải có mạch nước. Bồ-tát ra lệnh cho mọi người đào xuống.
Họ đào một cái giếng sâu đến sáu mươi khuỷu tay thì gặp một tảng đá lớn. Cho rằng không thể đào tiếp, mọi người lại trở nên thất vọng và muốn bỏ cuộc.
Bồ-tát không nản chí. Ngài xuống tận đáy giếng, áp tai vào tảng đá và nghe được tiếng nước chảy bên dưới. Ngài biết rằng chỉ cần phá được tảng đá thì sẽ tìm thấy nước.
Bồ-tát gọi người thị giả thân tín và khích lệ:
“Nếu bạn từ bỏ tinh tấn, tất cả chúng ta sẽ chết. Hãy cầm búa lớn xuống đập vỡ tảng đá.”
Người thị giả nghe lời, không bỏ cuộc dù những người khác đều đã chán nản. Người ấy dùng búa đập mạnh cho đến khi tảng đá vỡ ra.
Ngay lập tức, một dòng nước lớn phun lên cao. Cả đoàn người và đàn bò đều được uống nước, tắm rửa và hồi phục sức lực. Họ dùng những bộ phận xe dư thừa làm củi nấu ăn, rồi cắm một lá cờ bên dòng nước để đánh dấu cho những người đi sau.
Khi mặt trời lặn, đoàn thương nhân tiếp tục hành trình, ra khỏi sa mạc an toàn. Họ đến nơi buôn bán, thu được lợi nhuận lớn rồi trở về quê nhà.
Lời dạy của Đức Phật
Đức Phật dạy rằng giống như những người trong sa mạc đã đào không ngừng cho đến khi tìm được nước, người tu hành cũng phải kiên trì tinh tấn, không nản chí trước khó khăn.
Người nào không mệt mỏi, không thối lui và tiếp tục thực hành sẽ tìm được sự an tịnh của tâm và đạt đến mục đích giải thoát.
Sau đó, Đức Phật giảng về Bốn Sự thật cao quý. Vị Tỳ-kheo từng từ bỏ tinh tấn nghe pháp, lấy lại nghị lực tu hành và cuối cùng chứng quả A-la-hán.
Nhận diện tiền thân
- Người thị giả đã kiên trì đập vỡ tảng đá chính là vị Tỳ-kheo từng từ bỏ tinh tấn.
- Những người trong đoàn lữ hành là hội chúng đệ tử của Đức Phật.
- Người chủ đoàn thương nhân là tiền thân của Đức Phật.
Ý nghĩa chính
Câu chuyện đề cao sức mạnh của sự tinh tấn. Khó khăn lớn nhất thường xuất hiện ngay trước khi thành công. Nếu vội vàng bỏ cuộc, con người có thể đánh mất kết quả đang ở rất gần.
Người học đạo cần giữ vững niềm tin, kiên nhẫn thực hành và không tự đánh giá mình là kém cỏi chỉ vì chưa thấy kết quả tức thời.
Bài học
Không nên từ bỏ nỗ lực khi chưa đi đến tận cùng. Sự kiên trì có thể mở ra con đường sống giữa hoàn cảnh tưởng như hoàn toàn bế tắc.
Các nhân vật ở đây
Đọc tiếp & nội dung liên quan
Top bài viết liên quan
Dựa trên các chuyên mục chung với bài đang đọc, ưu tiên nội dung được quan tâm.
Bài viết cùng chuyên mục
Tiền thân Đức Phật ( Tiểu Bộ Nikaya)
Báo lỗi nội dung
Chọn vấn đề bạn phát hiện. Quản trị viên sẽ nhận báo cáo kèm đúng trang hiện tại.

Mốc I : Hoàn cảnh trước khi Phật ra đời
Mốc II : Sự kiện Phật đản sanh
Mốc III: Giai đoạn tuổi thơ của Bồ tát Tất Đạt Đa
Mốc IV : Giai đoạn trưởng thành - xuất gia
Mốc V : Tầm đạo
Mốc VI : Thành đạo
Mốc VII: Những vị đệ tử đầu tiên
Mốc VIII : Tăng đoàn lớn mạnh
Mốc IX: Mười ba năm cuối cuộc đời Đức Phật
Mốc X : Đức Phật nhập niết bàn