Chuyện tiền thân Đức Phật P005 : CHUYỆN ÐẤU GẠO. (Tiền thân Tandulanàli)
Khi Đức Phật đang trú tại Kỳ Viên, Tôn giả Dabba thuộc bộ tộc Malla được giao nhiệm vụ phân phối cơm cho chư Tăng. Trưởng lão Udāyi có lúc nhận được gạo ngon, có lúc nhận gạo xấu. Mỗi khi nhận phần không vừa ý, Udāyi thường than phiền rằng chẳng lẽ chỉ có Dabba mới biết phân phối, còn mình thì không. Do Udāyi liên tục gây ồn ào, chư Tăng giao việc phân phối thẻ cơm cho ông. Tuy nhiên, Udāyi không phân biệt được gạo ngon và gạo xấu, cũng không hiểu thứ tự hạ lạp của các Tỳ-kheo. Ông chỉ đánh dấu vị trí các hàng trên sàn hoặc trên tường rồi dựa vào những dấu ấy để chia phần. Số lượng Tỳ-kheo mỗi ngày lại khác nhau, khiến các dấu cũ không còn chính xác. Khi chư Tăng giải thích rằng ông đã phân chia sai thứ tự, Udāyi không chịu nghe, vẫn khăng khăng tin vào những dấu hiệu do mình đặt ra. Vì thế, các Tỳ-kheo trẻ và Sa-di phải đưa ông ra khỏi phòng phân phối, cho rằng ông ngu si và làm người khác mất phần đáng được nhận. Biết chuyện, Đức Phật nói rằng không chỉ trong hiện tại Udāyi mới vì ngu si mà gây thiệt hại cho người khác; trong một đời quá khứ, ông cũng từng hành động tương tự. Theo lời thỉnh cầu của Tôn giả Ānanda, Đức Phật kể lại câu chuyện tiền thân. Thuở xưa, vua Brahmadatta trị vì thành Ba-la-nại. Bồ-tát lúc ấy là người định giá tài sản cho nhà vua. Ngài có trí tuệ, hiểu rõ giá trị của voi, ngựa, vàng bạc, châu báu và luôn định giá công bằng cho những người đem hàng hóa đến.
ID:586
Các tên gọi khác
General Information
Ngày khởi tạo : 2023-11-12 18:43:10
Edit time : 07/23/2026 11:43:00 - Số lần chỉnh sửa : 3
| Danh sách | : | Liên quan |
|---|---|---|
| : |
1454.003_ch-01-p-apannaka-chuyen-tieu-trieu-phu
1454.004_ch-01-p-apannaka-chuyen-06-07
Duyên khởi:khi ở tại Kỳ Viên, đã kể về Trưởng lão Laludayi
Đức Phật là : vị đánh giá có trí
Nhóm tiền thân :kẻ đánh giá quê mùa ngu si là Udàyi, còn vị đánh giá có trí là Ta vậy
Mục lục, bài liên quan & media
Chuyện tiền thân Đức Phật P005 : CHUYỆN ÐẤU GẠO. (Tiền thân Tandulanàli)
5. CHUYỆN ÐẤU GẠO. (Tiền thân Tandulanàli)
Giá đấu gạo bao nhiêu?…
Câu chuyện này được Thế Tôn, khi ở tại Kỳ Viên, đã kể về Trưởng lão Laludayi. Trong thời ấy, Tôn giả Dabba, con bộ tộc Malla, làm người phân phối cơm ăn cho chúng Tăng. Thời ấy, vào buổi sáng, trong khi phân phối thẻ cơm, Trưởng lão Udàyi khi thì được gạo tốt, khi thì được gạo xấu. Vào ngày được gạo xấu Udàyi thường làm rộn lên trong phòng phát thẻ và nói:
– Sao chỉ có Dabba biết phát thẻ, chớ chúng tôi không biết hay sao?
Một hôm, khi Udayi làm rộn lên trong phòng phát thẻ, người ta đưa sổ phát thẻ cho Udayi và nói:
– Hôm nay, Hiền giả hãy phát thẻ.
Bắt đầu từ hôm ấy, Udàyi phát thẻ cho chúng Tăng. Nhưng trong khi phát thẻ, Udàyi không biết gạo nào là gạo tốt, gạo nào là gạo xấu, Udàyi cũng không biết số hạ lạp như thế nào được phát gạo tốt, số hạ lạp như thế nào được phát gạo xấu. Khi làm sổ thứ tự để chia phần, Udàyi không nghĩ đến thứ tự hạ lạp. Do vậy, khi các Tôn giả đứng vào vị trí của mình, Udàyi ghi một cái dấu trên sàn hoặc trên tường để chỉ rõ hàng này đứng chỗ này, hàng kia đứng chỗ kia.
Ðến ngày sau, trong phòng phân phối thẻ có ít Tỷ-kheo hơn trong hàng này, và có nhiều Tỷ-kheo hơn trong hàng kia. Hàng nào ít tỷ-kheo hơn, thì các dấu ghi quá thấp, hàng nào nhiều Tỷ-kheo hơn, thì các dấu ghi quá cao. Nhưng Udàyi không biết gì về hàng sắp, đã phân phối các thẻ theo những dấu của mình. Do vậy, các Tỷ-kheo nói với Udàyi:
– Các dấu hoặc là quá thấp, hoặc là quá cao. Gạo tốt dành cho những vị có hàng lạp như thế kia còn gạo xấu lại dành cho những vị có hàng lạp như thế này.
Nhưng Udàyi gạt họ ra một bên và nói:
– Nếu dấu này là như vậy, sao các Hiền giả không đứng như vậy? Sao tôi lại tin các Hiền giả? Tôi tin các dấu của tôi hơn.
Các vị trẻ tuổi và các Sa-di kéo Udàyi ra khỏi phòng phân phối và nói:
– Này Hiền giả Udàyi ám độn, khi Hiền giả phân phối thẻ, các Tỷ-kheo nhận thiếu phần họ được nhận. Hiền giả không xứng đáng để phân phối. Hãy đi ra đi.
Trong khi ấy, tại phòng phân phối thẻ, có tiếng ồn ào lớn. Nghe vậy, bậc Ðạo sư gọi hỏi trưởng lão Ànanda:
– Này Ànanda, không phải hiện nay, Udàyi với sự ngu si của mình, mới làm cho người khác bị thiệt hại khi nhận phần của họ. Thuở trước, Udàyi cũng đã làm như vậy.
Trưởng lão Ànanda yêu cầu Thế Tôn làm sáng tỏ vấn đề này. Thế Tôn trình bày rõ sự việc bị tái sanh che lấp qua câu chuyện quá khứ.
*
Thuở xưa, ở nước Kàsi, tại thành Ba-la-nại, vua Brahmadatta đang trị vì. Lúc ấy, Bồ-tát của chúng ta làm người đánh giá cho vua. Ngài đánh giá voi ngựa v.v… đánh giá châu báu, vàng v.v… và ngài thường trả cho những người chủ các hàng hóa đúng giá tiền như ngài đã quy định. Nhưng vua là người tham lam và bản tánh tham của vua khiến vua suy nghĩ: “Người đánh giá này với cách đánh giá như vậy, không bao lâu sẽ làm cho tài sản trong nhà của ta khánh kiệt. Ta phải tìm một người đánh giá khác.” Mở cửa sổ, nhìn xuống sân, vua thấy một người quê mùa tham và ngu đang đi qua sân, nghĩ rằng kẻ ấy có thể làm người đánh giá cho mình, bèn cho gọi kẻ ấy lên, và hỏi anh ta có thể làm người đánh giá cho vua được không. Kẻ ấy trả lời:
– Thưa Ðại Vương, tôi có thể làm được.
Vua liền đặt người ngu ấy vào chức vụ người đánh giá, với mục đích bảo vệ tài sản của mình. Từ khi ấy trở đi, người ngu ấy đánh giá voi, ngựa v.v… Không đếm xỉa gì đến giá trị, nói giá tùy theo sở thích. Và vì giữ chức vụ ấy, kẻ ấy nói gì, thì giá tiền là phải như vậy, không thể khác.
Lúc bấy giờ, từ nước phương Bắc, một người buôn ngựa đi đến với năm trăm con ngựa. Vua cho gọi kẻ ấy lên và bảo anh ta đánh giá ngựa. Kẻ ấy đánh giá năm trăm con ngựa bằng giá đấu gạo, bảo trả cho người buôn ngựa giá tiền một đấu gạo, và bảo dắt ngựa vào chuồng. Người buôn ngựa đi đến gặp người đánh giá cũ, thuật lại sự việc này và hỏi phải làm thế nào. Bồ tát nói:
– Hãy cho người ấy một số tiền hối lộ và hỏi nó: Biết rằng giá tiền các con ngựa chúng tôi đáng giá một đấu gạo, thì ông có thể cho chúng tôi biết, theo ông ta tiền một đấu gạo là bao nhiêu, ông có thể tuyên bố giá ấy trước mặt vua được không? Nếu nó trả lời có thể được, thì đưa nó đến ngay trước mặt vua và tôi cũng sẽ có mặt ở đấy.
Người lái buôn nghe theo lời Bồ-tát, cho người đánh giá một số tiền hối lộ, và đặt vấn đề với kẻ ấy. Khi kẻ ấy nhận hối lộ và nói có thể đánh giá đấu gạo được, người buôn ngựa đưa ngay anh ta đến trước mặt vua. Bồ-tát cùng nhiều đại thần khác cũng đi đến. Người buôn ngựa, sau khi đảnh lễ vua, liền thưa:
– Thưa Ðại Vương, con đã biết giá tiền năm trăm con ngựa bằng giá tiền một đấu gạo.
– Nhưng giá tiền một đấu gạo là bao nhiêu?
– Ðại Vương hãy hỏi người đánh giá này.
Không biết sự việc đã xảy ra, vua nói:
– Này người đánh giá, khanh nói cho chúng ta biết giá tiền năm trăm con ngựa.
– Thưa Ðại Vương, là giá tiền một đấu gạo.
– Hãy là vậy, này khanh. Năm trăm con ngựa này trị giá một đấu gạo. Vậy giá trị một đấu gạo là bao nhiêu?
Người ngu si ấy trả lời:
– Một đấu gạo trị giá bằng tất cả thành Ba-la-nại với nhiều ngoại ô!
Như vậy, chúng ta được biết rằng, để làm vui lòng ông vua, kẻ ấy trị giá các con ngựa bằng một đấu gạo; nhưng sau khi lấy tiền hối lộ từ tay người lái buôn, anh ta đánh giá một đấu gạo bằng toàn bộ nội ngoại thành Ba-la-nại. Lúc bấy giờ, toàn thành bao bọc Ba-la-nại dài đến mười hai dặm, còn nội thành và ngoại thành Ba-la-nại rộng lớn ba trăm dặm! Tuy vậy, kẻ ngu ấy trị giá nội thành và ngoại thành Ba-la-nại rộng lớn này chỉ bằng một đấu gạo! Nghe kẻ ấy nói vậy, các đại thần vỗ tay cười và nói:
– Trước kia chúng ta thường nghĩ rằng quả đất và quốc độ là vô giá. Nhưng nay chúng ta được biết rằng thành phố lớn Ba-la-nại này cùng với vị vua trị giá chỉ có một đấu gạo mà thôi. Ôi, keû đánh giá thật đầy đủ trí tuệ! Sao nó có thể giữ địa vị của nó lâu như vậy! Nhưng thật sự kẻ đánh giá này phù hợp với vua chúng ta một cách tuyệt diệu!
Các đại nhân vỗ tay, cười đùa và mỉa mai như vậy.
Rồi Bồ-tát đọc bài kệ:
Giá đấu gạo bao nhiêu?
– Bằng cả nội ngoại thành,
Thành phố Ba-la-nại
Cả năm trăm con ngựa
Cũng chỉ bằng giá tiền
Một đấu gạo mà thôi.
Lúc bấy giờ, vua xấu hổ đuổi kẻ ngu ấy đi và đặt Bồ-tát vào chức vụ đánh giá như cũ. Rồi đến khi mệnh chung, Bồ-tát đi theo nghiệp của mình.
*
Sau khi trình bày pháp thoại này, bậc Ðạo Sư kết hợp hai câu chuyện với nhau, và kết luận bằng sự nhận diện Tiền thân như sau:
– Thời ấy, kẻ đánh giá quê mùa ngu si là Udàyi, còn vị đánh giá có trí là Ta vậy.
-ooOoo-
5. CHUYỆN ĐẤU GẠO
Tiền thân Tandulanāli
Tóm tắt nội dung
Khi Đức Phật đang trú tại Kỳ Viên, Tôn giả Dabba thuộc bộ tộc Malla được giao nhiệm vụ phân phối cơm cho chư Tăng. Trưởng lão Udāyi có lúc nhận được gạo ngon, có lúc nhận gạo xấu. Mỗi khi nhận phần không vừa ý, Udāyi thường than phiền rằng chẳng lẽ chỉ có Dabba mới biết phân phối, còn mình thì không.
Do Udāyi liên tục gây ồn ào, chư Tăng giao việc phân phối thẻ cơm cho ông. Tuy nhiên, Udāyi không phân biệt được gạo ngon và gạo xấu, cũng không hiểu thứ tự hạ lạp của các Tỳ-kheo. Ông chỉ đánh dấu vị trí các hàng trên sàn hoặc trên tường rồi dựa vào những dấu ấy để chia phần.
Số lượng Tỳ-kheo mỗi ngày lại khác nhau, khiến các dấu cũ không còn chính xác. Khi chư Tăng giải thích rằng ông đã phân chia sai thứ tự, Udāyi không chịu nghe, vẫn khăng khăng tin vào những dấu hiệu do mình đặt ra. Vì thế, các Tỳ-kheo trẻ và Sa-di phải đưa ông ra khỏi phòng phân phối, cho rằng ông ngu si và làm người khác mất phần đáng được nhận.
Biết chuyện, Đức Phật nói rằng không chỉ trong hiện tại Udāyi mới vì ngu si mà gây thiệt hại cho người khác; trong một đời quá khứ, ông cũng từng hành động tương tự. Theo lời thỉnh cầu của Tôn giả Ānanda, Đức Phật kể lại câu chuyện tiền thân.
Thuở xưa, vua Brahmadatta trị vì thành Ba-la-nại. Bồ-tát lúc ấy là người định giá tài sản cho nhà vua. Ngài có trí tuệ, hiểu rõ giá trị của voi, ngựa, vàng bạc, châu báu và luôn định giá công bằng cho những người đem hàng hóa đến.
Nhưng nhà vua vốn tham lam, lo rằng cách định giá công bằng của Bồ-tát sẽ khiến kho tàng hoàng gia hao hụt. Vua bèn tìm một người khác thay thế. Khi nhìn thấy một người quê mùa, tham lam và ngu dốt đi ngang qua sân, vua cho gọi vào và bổ nhiệm làm người định giá.
Người này hoàn toàn không hiểu giá trị hàng hóa, chỉ tùy tiện nói ra một mức giá theo ý mình. Tuy vô lý, nhưng vì được vua trao quyền nên mọi người buộc phải chấp nhận.
Một hôm, một thương nhân từ phương Bắc mang năm trăm con ngựa đến Ba-la-nại. Nhà vua sai người định giá mới xem xét. Kẻ ngu ấy tuyên bố rằng năm trăm con ngựa chỉ đáng giá bằng một đấu gạo. Vua liền lấy ngựa và chỉ trả cho thương nhân số tiền tương đương một đấu gạo.
Người thương nhân tìm đến Bồ-tát xin lời khuyên. Bồ-tát bảo ông hãy hối lộ người định giá, rồi yêu cầu người ấy công khai cho biết một đấu gạo trị giá bao nhiêu. Thương nhân làm theo và người định giá nhận lời.
Trước mặt nhà vua, Bồ-tát và các đại thần, người thương nhân hỏi giá trị của năm trăm con ngựa. Người định giá vẫn trả lời là một đấu gạo. Khi nhà vua hỏi tiếp một đấu gạo đáng giá bao nhiêu, kẻ ngu ấy liền tuyên bố:
“Một đấu gạo đáng giá bằng toàn bộ nội thành và ngoại thành Ba-la-nại.”
Như vậy, lúc muốn làm hài lòng nhà vua, ông ta định giá năm trăm con ngựa chỉ bằng một đấu gạo. Nhưng sau khi nhận hối lộ của thương nhân, ông ta lại định giá một đấu gạo bằng cả kinh thành Ba-la-nại.
Các đại thần nghe vậy đều vỗ tay cười lớn và mỉa mai rằng từ trước họ tưởng đất nước và kinh thành là vô giá, nay mới biết toàn bộ Ba-la-nại cùng nhà vua cũng chỉ đáng giá bằng một đấu gạo. Họ châm biếm rằng một người định giá ngu ngốc như thế lại thật phù hợp với một vị vua tham lam.
Bồ-tát đọc bài kệ nói lên sự phi lý ấy:
Năm trăm con ngựa chỉ đáng giá một đấu gạo,
nhưng một đấu gạo lại đáng giá cả nội thành và ngoại thành Ba-la-nại.
Nhà vua vô cùng xấu hổ, lập tức đuổi người định giá ngu dốt và phục chức cho Bồ-tát.
Nhận diện tiền thân
-
Người định giá quê mùa, ngu si là Trưởng lão Udāyi.
-
Người định giá có trí tuệ là Đức Phật trong một đời quá khứ.
Bài học rút ra
Người không có năng lực nhưng lại cố chấp, tham danh và không chịu nghe lời góp ý sẽ gây thiệt hại cho nhiều người. Một chức vụ quan trọng phải được giao cho người có kiến thức, kinh nghiệm và sự công bằng, không thể chỉ vì lợi ích riêng hay sự thiên vị.
Câu chuyện cũng phê phán lòng tham của người cầm quyền. Chính vì nhà vua muốn tiết kiệm tài sản bằng cách dùng một kẻ ngu dốt nên cuối cùng bản thân vua lại bị chế giễu và mất danh dự.
Trí tuệ chân chính phải đi cùng sự công bằng, trung thực và khả năng nhận biết đúng giá trị của sự vật. Ngược lại, sự ngu si kết hợp với lòng tham sẽ tạo nên những quyết định vô lý.
Thông điệp chính
Người ngu si và cố chấp khi được trao quyền sẽ gây tổn hại cho người khác; còn người lãnh đạo vì tham lợi mà dùng kẻ bất tài cuối cùng sẽ tự chuốc lấy sự xấu hổ.
Các nhân vật ở đây
Đọc tiếp & nội dung liên quan
Top bài viết liên quan
Dựa trên các chuyên mục chung với bài đang đọc, ưu tiên nội dung được quan tâm.
Bài viết cùng chuyên mục
Tiền thân Đức Phật ( Tiểu Bộ Nikaya)
Báo lỗi nội dung
Chọn vấn đề bạn phát hiện. Quản trị viên sẽ nhận báo cáo kèm đúng trang hiện tại.

Mốc I : Hoàn cảnh trước khi Phật ra đời
Mốc II : Sự kiện Phật đản sanh
Mốc III: Giai đoạn tuổi thơ của Bồ tát Tất Đạt Đa
Mốc IV : Giai đoạn trưởng thành - xuất gia
Mốc V : Tầm đạo
Mốc VI : Thành đạo
Mốc VII: Những vị đệ tử đầu tiên
Mốc VIII : Tăng đoàn lớn mạnh
Mốc IX: Mười ba năm cuối cuộc đời Đức Phật
Mốc X : Đức Phật nhập niết bàn