Chuyện tiền thân Đức Phật P026 : CHUYỆN CON VOI MAHILÀMUKHA (Tiền thân Mahilàmukha)
Khi Đức Phật trú tại Trúc Lâm, Đề-bà-đạt-đa nhờ được hoàng tử A-xà-thế tin tưởng nên có nhiều lợi dưỡng và một hội chúng đông đảo tại tinh xá Gayāsīsa. Một Tỳ-kheo xuất gia theo Đức Phật thường bị người bạn thuộc hội chúng Đề-bà-đạt-đa rủ đến Gayāsīsa dùng các món ăn ngon. Vì tham thích vật thực, vị ấy dần lui tới thường xuyên. Khi sự việc bị phát hiện, các Tỳ-kheo đưa vị ấy đến gặp Thế Tôn. Đức Phật quở trách vị này là người dễ bị ảnh hưởng, gặp ai cũng đi theo người ấy. Ngài cho biết trong đời quá khứ, vị ấy cũng từng thay đổi tính tình chỉ vì nghe lời của những người ở gần mình.
ID:607
Các tên gọi khác
General Information
Ngày khởi tạo : 2023-11-12 22:03:37
Edit time : 07/23/2026 14:14:45 - Số lần chỉnh sửa : 3
| Danh sách | : | Liên quan |
|---|---|---|
| : |
1454.009_ch-01-ph-kurunga-chuyen-21-22-23-24-25
1454.010_ch-01-ph-kurunga-chuyen-27-28-29-30
Duyên khởi:Câu chuyện này khi ở Trúc Lâm, bậc Ðạo Sư đã kể về Ðề-bà-đạt-đa. Ðề-bà-đạt-đa chiếm được lòng tin của hoàng tử Ajàtasattu (A-xà-thế)
Đức Phật là : vị đại thần
Nhóm tiền thân :Mahilàmukha là vị Tỷ-kheo phản bội, vua là Ànanda, còn vị đại thần là Ta vậy.
26. CHUYỆN CON VOI MAHILÀMUKHA (Tiền thân Mahilàmukha)
Trước nghe lời ăn trộm…,
Câu chuyện này khi ở Trúc Lâm, bậc Ðạo Sư đã kể về Ðề-bà-đạt-đa. Ðề-bà-đạt-đa chiếm được lòng tin của hoàng tử Ajàtasattu (A-xà-thế) nên đã được lợi dưỡng và danh vọng. Hoàng tử A-xà-thế xây dựng một tinh xá ở Gayàsisa cho Ðề-bà-đạt-đa và mỗi ngày đem đến cho vị ấy năm trăm cơm nấu bằng gạo thơm ba năm với hương vị hảo hạng. Dựa trên lợi dưỡng và danh vọng, hội chúng của Ðề-bà-đạt-đa trở thành đông đúc. Ðề-bà-đạt-đa chỉ sống ở tinh xá với hội chúng, không hề ra khỏi tinh xá.
Lúc bấy giờ, có hai người bạn trú ở Vương xá. Một người xuất gia với bậc Ðạo Sư, một người xuất gia với Ðề-bà-đạt-đa. Họ đến thăm nhau, tại chỗ này chỗ kia, hay tại tinh xá. Một hôm, người bạn y chỉ với Ðề-bà-đạt-đa nói với người kia:
– Này Hiền giả, sao hàng ngày bạn phải đi khất thực, với mồ hôi tuôn chảy mệt nhọc như vậy? Còn Ðề-bà-đạt-đa chỉ ngồi ở tinh xá tại Gayàsisa, được ăn món ngon với hương vị đặc biệt. Không có phương tiện nào khác sao? Sao bạn lại chịu khổ? Sao vào buổi sáng, bạn lại không đến tại Gayàsisa, uống cháo với hương vị, rồi ăn mười tám món đặc, và các món mềm tuyệt hảo với những hương vị đặc biệt?
Người kia nghe nói đi nói lại mãi nên muốn đi và bắt đầu từ đấy, thường đến Gayàsisa, ăn và uống rồi trở về Trúc Lâm đúng giờ giấc.
Tuy thế, không phải lúc nào vị ấy cũng giấu giếm được. Không bao lâu, người ta biết người ấy đi đến Gayàsisa ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa sắp đặt cho. Các người bạn hỏi vị ấy:
– Này Hiền giả, có đúng sự thật chăng. Hiền giả ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa sắp đặt cho?
– Ai nói vậy?
– Người này, người này!
– Này Hiền giả, đúng sự thật là tôi có đi Gayàsisa để ăn. Nhưng không phải Ðề-bà-đạt-đa cho tôi ăn. Chính những người khác cho tôi ăn.
– Này Hiền giả, Ðề-bà-đạt-đa là kẻ thù của đức Phật. Ðề-bà-đạt-đa theo ác giới, lấy được lòng tin của A-xà-thế, thâu hoạch cho mình lợi dưỡng và danh vọng một cách phi pháp. Hiền giả xuất gia trong Giáo pháp giải thoát như vậy, lại ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa nhận được một cách phi pháp. Hãy đi, chúng tôi sẽ đưa Hiền giả đến gặp bậc Ðạo Sư.
Rồi họ đưa Tỷ-kheo ấy đến Pháp đường. Bậc Ðạo Sư thấy vậy, hỏi:
– Này các Tỷ-kheo, sao các ông đem lại đây một Tỷ-kheo ngoài ý muốn của vị ấy?
– Bạch Thế Tôn, Tỷ-kheo này đã xuất gia với Thế Tôn, lại ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa nhận được một cách phi pháp!
– Này Tỷ-kheo, có thật chăng, ông đã ăn các món do Ðề-bà-đạt-đa nhận được một cách phi pháp?
– Bạch Thế Tôn, không phải Ðề-bà-đạt-đa cho con. Chính những người khác cho con ăn món ăn ấy!
– Này Tỷ-kheo, chớ dối quanh ở đây! Ðề-bà-đạt-đa không có chánh hạnh, theo ác giới. Sao ông xuất gia ở đây, tuân theo lời dạy của ta, lại ăn các món của Ðề-bà-đạt-đa. Ông thường hay bị lôi kéo, hễ gặp ai thì đi theo người ấy!
Nói vậy xong, bậc Ðạo Sư kể câu chuyện quá khứ.
*
Thuở trước, khi vua Brahmadatta trị vì ở Ba-la-nại, Bồ-tát làm đại thần cho vua ấy. Lúc ấy, vua có một con voi báu tên là Mahilamukha (Mỹ nhân diện), có giới đức chánh hạnh, không làm hại một ai. Một hôm, bọn ăn trộm, giữa đêm, đi đến gần chuồng voi, ngồi không xa con voi bao nhiêu, và bàn tính như sau:
– Ðây là con đường hầm phải đào. Ðây là lỗ tường cần phải đục. Ðường hầm và lỗ tường cần phải đục thông và mở rộng như con đường hay như bến nước, rồi mới mang đồ đạc đi. Hãy giết người để mang đồ đi, nếu cần. Như vậy, không ai có thể chống lại.
Bọn ăm trộm không có giới đức chánh hạnh, rất tàn nhẫn, độc ác, bạo hành. Sau khi bàn luận, dạy bảo lẫn nhau như vậy, bọn chúng bỏ đi. Với phương tiện như vậy, ngày hôm sau và nhiều ngày nữa, chúng cũng đến tại chỗ ấy và cũng bàn luận với nhau. Con voi nghe lời của chúng, tưởng chúng dạy cho mình cần phải trở thành tàn nhẫn, độc ác, bạo hành. Rồi con voi thực hành như vậy.
Vào buổi sáng, khi người nài đến, nó dùng vòi bắt lấy, quật xuống đất và giết chết người nài. Cũng vậy, nó giết một người nữa, rồi một người nữa. Con voi giết những ai đi đến gần nó. Người ta trình lên vua:
– Con voi Mahilamukha đã trở thành điên. Nó giết những ai mà nó thấy!
Vua cho gọi Bồ-tát và nói:
– Hãy đi, bậc Hiền trí, và tìm hiểu vì lý do gì nó trở thành độc ác.
Bồ-tát đi đến, biết con voi khỏe mạnh, rồi tìm hiểu lý do khiến con voi trở thành độc ác, và kết luận: Chắc hẳn con voi nghe những người nói chuyện gần nó, tưởng họ dạy nó học nên trở thành độc ác. Bồ-tát hỏi người giữ voi:
– Ban đêm, có ai đến gần chuồng voi để nói chuyện không?
– Thưa Ngài có! Những người ăn trộm đến và nói chuyện.
Bồ-tát đi đến vua và báo cáo:
– Thưa Thiên tử, thân con voi không có gì biến đổi khác. Vì nghe các người ăn trộm nói chuyện, nó trơû thành độc ác.
– Vậy nay cần phải làm gì?
– Hãy cho những sa-môn, Bà-la-môn có giới hạnh đến ngồi gần chuồng voi, và chỉ cần nói những chuyện giới đức chánh hạnh.
Này khanh thân, hãy làm như vậy.
Bồ-tát đưa những Sa-môn, Bà-la-môn có giới hạnh ngồi gần chuồng voi và nói những câu chuyện giới hạnh. Họ ngồi không xa con voi và nói những câu chuyện tốt lành:
– Chớ hành hạ một ai! Chớ giết hại một ai! Hãy trở thành người có giới hạnh, nhẫn nhục, thân ái và từ mẫn!
Con voi nghe vậy, tự nghĩ: “Những người này muốn dạy bảo ta. Bắt đầu từ nay, ta cần phải có giới hạnh!”. Và con voi trở thành hiền từ.
Vua hỏi Bồ-tát:
– Này khanh, sao con vật đã trở thành tốt chưa?
Bồ-tát trả lời:
– Thưa Thiên tử, nó đã trở thành tốt rồi! Con voi độc ác như vậy, nhờ các bậc hiền trí, đã an trú trên Chánh pháp như xưa.
Nói vậy xong, Bồ-tát đọc bài kệ này:
Trước nghe lời ăn trộm,
Voi báu này giết hại,
Sau nghe lời bậc trí,
An trú trên thiện tánh,
Làm công đức tốt đẹp.
Vua nói:
– Vị này biết tâm hướng của loài thú vật.
Vua liền ban cho Bồ-tát danh vọng lớn. Sau khi sống tròn thọ mang, vua cùng với Bồ-tát đi theo nghiệp của mình.
*
Bậc Ðạo Sư nói:
– Này Tỷ-kheo, trong quá khứ, hễ ông gặp ai thì theo người ấy. Nghe lời các người ăn trộm, ông đi theo những người ăn trộm. Nghe lời những người tu hành Chánh pháp, ông hành đúng Chánh pháp.
Sau khi kể lại pháp thoại này và kết hợp hai mẩu chuyện với nhau, bậc đạo Sư nhận diện Tiền thân như sau:
– Thuở ấy, Mahilàmukha là vị Tỷ-kheo phản bội, vua là Ànanda, còn vị đại thần là Ta vậy.
-ooOoo-
26. CHUYỆN CON VOI MAHILĀMUKHA
Tiền thân Mahilāmukha
Hoàn cảnh Đức Phật kể chuyện
Khi Đức Phật trú tại Trúc Lâm, Đề-bà-đạt-đa nhờ được hoàng tử A-xà-thế tin tưởng nên có nhiều lợi dưỡng và một hội chúng đông đảo tại tinh xá Gayāsīsa.
Một Tỳ-kheo xuất gia theo Đức Phật thường bị người bạn thuộc hội chúng Đề-bà-đạt-đa rủ đến Gayāsīsa dùng các món ăn ngon. Vì tham thích vật thực, vị ấy dần lui tới thường xuyên. Khi sự việc bị phát hiện, các Tỳ-kheo đưa vị ấy đến gặp Thế Tôn.
Đức Phật quở trách vị này là người dễ bị ảnh hưởng, gặp ai cũng đi theo người ấy. Ngài cho biết trong đời quá khứ, vị ấy cũng từng thay đổi tính tình chỉ vì nghe lời của những người ở gần mình.
Câu chuyện tiền thân
Thuở xưa, khi vua Brahmadatta trị vì Ba-la-nại, Bồ-tát làm một vị đại thần thông thái trong triều đình.
Nhà vua có một con voi báu tên Mahilāmukha, nghĩa là “Mỹ nhân diện”. Con voi vốn hiền lành, có tính nết tốt và không bao giờ làm hại bất cứ ai.
Một thời gian nọ, bọn trộm thường tụ tập vào ban đêm gần chuồng voi. Chúng bàn với nhau về cách đào hầm, phá tường, cướp của và giết những người chống cự. Những lời chúng nói đều đầy bạo lực, tàn nhẫn và độc ác.
Con voi nghe những lời ấy nhiều đêm liền. Nó tưởng rằng những người kia đang dạy bảo mình, nên bắt đầu học theo tính hung dữ của họ.
Khi người quản tượng đến, con voi dùng vòi bắt lấy rồi quật xuống đất đến chết. Sau đó, nó tiếp tục sát hại những người khác đến gần. Mọi người hoảng sợ và tâu với vua rằng con voi báu đã trở nên điên loạn.
Bồ-tát tìm ra nguyên nhân
Nhà vua giao cho Bồ-tát điều tra sự việc.
Sau khi xem xét, Bồ-tát nhận thấy thân thể con voi hoàn toàn khỏe mạnh, không có dấu hiệu bệnh tật. Ngài suy đoán rằng sự thay đổi của nó phải bắt nguồn từ những điều nó thường xuyên nghe thấy.
Khi hỏi những người giữ voi, Bồ-tát biết được bọn trộm thường đến gần chuồng vào ban đêm và bàn luận về việc giết người, cướp của.
Ngài hiểu rằng con voi đã bị ảnh hưởng bởi những lời ác độc ấy.
Cách cảm hóa con voi
Bồ-tát đề nghị nhà vua mời những Sa-môn và Bà-la-môn có giới hạnh đến ngồi gần chuồng voi. Họ không trực tiếp răn dạy con vật, mà chỉ cùng nhau nói những lời thiện lành:
-
Không nên làm tổn hại bất cứ ai.
-
Không nên giết hại.
-
Hãy sống có giới hạnh.
-
Hãy nhẫn nhục, thân thiện và có lòng từ bi.
Nghe những lời ấy nhiều lần, con voi lại nghĩ rằng đây là những điều người ta muốn dạy mình. Từ đó, nó từ bỏ tính hung dữ, trở lại hiền lành và không còn làm hại ai.
Bồ-tát tâu với vua rằng con voi trước kia trở nên độc ác do nghe lời bọn trộm, nay nhờ nghe lời các bậc hiền trí nên đã an trú trở lại trong thiện pháp.
Nhà vua khâm phục trí tuệ của Bồ-tát và ban cho Ngài nhiều danh vọng.
Lời dạy của Đức Phật
Đức Phật dạy rằng con người rất dễ bị ảnh hưởng bởi môi trường và những người mình thường xuyên tiếp xúc.
Người gần gũi kẻ xấu, thường nghe lời tà ác, có thể dần trở nên bất thiện. Trái lại, người thân cận bậc hiền trí và nghe những lời chân chánh sẽ có cơ hội sửa đổi, hướng tâm về điều thiện.
Vị Tỳ-kheo trong hiện tại cũng giống như con voi Mahilāmukha: khi gần Đề-bà-đạt-đa thì bị lôi kéo bởi lợi dưỡng, còn khi trở về nghe lời Đức Phật thì có thể quay lại con đường đúng đắn.
Nhận diện tiền thân
-
Con voi Mahilāmukha là tiền thân của vị Tỳ-kheo dễ bị lôi kéo.
-
Vua Ba-la-nại là tiền thân của Tôn giả Ānanda.
-
Vị đại thần thông thái là tiền thân của Đức Phật.
Ý nghĩa chính
Câu chuyện nhấn mạnh sức mạnh của sự gần gũi và ảnh hưởng từ môi trường sống.
Tâm con người có thể thay đổi theo những gì thường xuyên được nghe, được thấy và được tiếp xúc. Vì vậy, việc lựa chọn bạn bè, thầy học và môi trường tu tập có ý nghĩa rất lớn.
Người tu không chỉ cần tránh hành vi xấu mà còn phải tránh xa những lời nói, tư tưởng và cộng đồng có thể dẫn mình lệch khỏi Chánh pháp.
Bài học
Gần người xấu dễ nhiễm điều xấu, gần bậc hiền trí dễ phát triển điều thiện. Muốn giữ tâm chân chánh, cần lựa chọn bạn lành, lắng nghe lời thiện và tránh những môi trường nuôi dưỡng tham lam, bạo lực và tà kiến.

Mốc I : Hoàn cảnh trước khi Phật ra đời
Mốc II : Sự kiện Phật đản sanh
Mốc III: Giai đoạn tuổi thơ của Bồ tát Tất Đạt Đa
Mốc IV : Giai đoạn trưởng thành - xuất gia
Mốc V : Tầm đạo
Mốc VI : Thành đạo
Mốc VII: Những vị đệ tử đầu tiên
Mốc VIII : Tăng đoàn lớn mạnh
Mốc IX: Mười ba năm cuối cuộc đời Đức Phật
Mốc X : Đức Phật nhập niết bàn