Chuyện tiền thân Đức Phật P007 : CHUYỆN NÀNG LƯỢM CỦI (Tiền thân Katthahàri)
Khi ở Kỳ Viên, Đức Phật kể câu chuyện này để hóa giải việc vua Kosala truất phế hoàng hậu Vāsabhakhattiyā và thái tử Vidūdabha sau khi biết hoàng hậu có mẹ là nữ tỳ. Đức Phật chỉ rõ rằng Vāsabhakhattiyā là con của dòng họ Thích-ca và đã trở thành chính thất của nhà vua. Vì vậy, người con do nàng sinh ra hoàn toàn xứng đáng được kế thừa ngôi vị. Để minh chứng, Ngài kể lại một câu chuyện trong tiền kiếp.
ID:588
Các tên gọi khác
General Information
Ngày khởi tạo : 2023-11-12 18:46:10
Edit time : 07/23/2026 11:49:46 - Số lần chỉnh sửa : 3
| Danh sách | : | Liên quan |
|---|---|---|
| : |
1454.004_ch-01-p-apannaka-chuyen-06-07
Duyên khởi:chuyện này được bậc Ðạo Sư kể khi ở Kỳ Viên về nàng Vàsabhakhattiyà
Đức Phật là : vua Katthavàhana
Nhóm tiền thân :người mẹ là Mahàmaya, người cha là Tịnh Phạn vương, và vua Katthavàhana là Ta
Mục lục, bài liên quan & media
Chuyện tiền thân Đức Phật P007 : CHUYỆN NÀNG LƯỢM CỦI (Tiền thân Katthahàri)
7. CHUYỆN NÀNG LƯỢM CỦI (Tiền thân Katthahàri)
Kính thưa bậc Ðại Vương…
Câu chuyện này được bậc Ðạo Sư kể khi ở Kỳ Viên về nàng Vàsabhakhattiyà. Câu chuyện sẽ được tìm thấy trong Chương mười hai, Tiền thân Bhaddasala (số 465). Truyền thuyết kể rằng nàng là con gái của vị Thích-ca tên Mahànàma với một nữ tỳ lên là Nàgamundà, và về sau trở thành hoàng hậu vua nước Kosala. Nàng sanh một con trai cho vua. Về sau vua biết được dòng họ nữ tỳ của nàng, liền truất phế địa vị của nàng, và truất phế luôn người con trai là Vidudabha. Cả hai chỉ sống ở trong nội cung. Thế Tôn biết được sự việc này, vào buổi sáng, với năm trăm Tỷ-kheo vây quanh, đi đến sự trú xứ của vua, ngồi trên chỗ ngồi đã soạn sẵn, và nói:
– Thưa Ðại Vương, Vàsabhakhattiyà ở đâu?
Vua kể lại câu chuyện ấy.
– Thưa Ðại Vương, Vàsabhakhattiyà là con gái của ai?
– Bạch Thế Tôn, của Mahànàma.
– Khi nàng đến, nàng là vợ của ai?
– Bạch Thế Tôn, của tôi.
– Thưa Ðại Vương, nàng là con gái của vua. Nàng đến làm vợ vua. Nàng sanh đứa con trai cho vua. Ðứa con trai ấy, do lý do gì lại không làm chủ vương quốc thuộc sở hữu của người cha? Thuở xưa, một vị vua có đứa con trai từ một người con gái đi lượm củi, và một cuộc gặp gỡ tình cờ đã cho người con trai ấy vương quốc.
Vua yêu cầu Thế Tôn làm sáng tỏ ý nghĩa câu chuyện. Thế Tôn liền kể câu chuyện quá khứ.
*
Thuở xưa, ở Ba-la-nại, vua Brahmadatta đi vào ngự uyển với uy nghi lớn của nhà vua. Ðang đi qua lại để tìm trái cây và bông hoa, vua gặp một thiếu phụ đang lượm củi, vừa lượm vừa hát. Vua đắm say nàng và ăn ở với nàng. Bồ-tát được thụ thai trong bụng nàng. Nàng cảm thấy bụng nàng nặng nề như mang lưỡi tầm sét (lưỡi búa) của Ðế Thích. Biết rằng mình đã có thai, nàng tâu nhà vua việc ấy. Vua đưa cho nàng một chiếc nhẫn và nói:
– Nếu sanh con gái, hãy giữ chiếc nhẫn này để lấy tiền nuôi dưỡng nó. Nếu sanh con trai, hãy đem nó đến ta với chiếc nhẫn này.
Nói xong vua ra đi. Khi bào thai đúng thời, nàng sanh Bồ-tát. Ðến tuổi Bồ-tát đi được, chạy được, trong khi chơi ở sân chơi, có tiếng la:
– Ta bị đứa không có cha đánh.
Nghe vậy, Bồ-tát đi đến mẹ và hỏi:
– Ai là cha con?
– Này con thân, con là con vua Ba-la-nại.
– Thưa mẹ, có cái gì làm chứng?
– Này con thân, vua có cho chiếc nhẫn này và nói: “Nếu sanh con gái, thì giữ chiếc nhẫn này để nuôi dưỡng nó. Nếu sanh con trai, hãy đem nó đến cho ta với chiếc nhẫn này.” Nói xong, nhà vua ra đi.
– Thưa mẹ, sự tình là như vậy, sao mẹ không đưa con đến gặp cha?
Nàng biết ý định của con, nên đem con đến cửa cung điện và xin ý kiến vua. Khi được gọi vào, nàng đảnh lễ vua và tâu:
– Thưa Ðại Vương, đây là con của Ðại Vương.
Vua biết vậy, nhưng cảm thấy xấu hổ trước đông đảo quần chúng nên nói:
– Nó không phải con của ta.
– Tâu Ðại Vương, đây là chiếc nhẫn của ngài. Chắc ngài nhận ra được chiếc nhẫn này?
– Ðây không phải là chiếc nhẫn của ta!
– Tâu Ðại Vương, tôi không có vật gì khác để bảo chứng cho sự thật. Nếu đứa trẻ này là con ngài, nó sẽ đứng trên hư không. Nếu không phải, nó sẽ rơi xuống đất và chết!
Rồi nàng cầm chân Bồ-tát quăng lên hư không. Bồ-tát ngồi kiết-già trên hư không và với âm thanh dịu ngọt, tuyên bố pháp cho phụ vương, đọc bài kệ này:
Kính thưa bậc Ðại Vương.
Tôi là con trai ngài,
Kính thưa bậc nhân chủ,
Hãy nuôi dưỡng con lớn!
Vua nuôi dưỡng người khác,
Không nuôi con mình sao?
Nghe Bồ-tát ngồi trên hư không thuyết pháp như vậy, vua bèn nói:
– Hãy đến, này con thân, ta sẽ nuôi con! Ta sẽ nuôi con!
Và vua đưa hai tay lên. Một ngàn bàn tay đưa lên để đón Bồ tát, nhưng Bồ-tát không xuống bàn tay nào khác, chỉ xuống vào bàn tay nhà vua, và ngồi trên bắp vế vua. Vua phong cho con làm phó vương, phong cho mẹ làm hoàng hậu. Sau khi vua mệnh chung, Bồ-tát lên làm vua có tên là Katthavàhanaraja (vua của người lượm củi), trị vì quốc với Chánh pháp, và khi mệnh chung ngài đi theo nghiệp của mình.
*
Sau khi kể pháp thoại này cho vua nước Kosala, trình bày hai câu chuyện và kết hợp chúng với nhau, bậc Ðạo Sư kết luận với sự nhận diện Tiền thân như sau:
– Thời ấy, người mẹ là Mahàmaya, người cha là Tịnh Phạn vương, và vua Katthavàhana là Ta vậy.
-ooOoo-
7. CHUYỆN NÀNG LƯỢM CỦI
Tiền thân Katthahāri
Hoàn cảnh Đức Phật thuyết giảng
Khi ở Kỳ Viên, Đức Phật kể câu chuyện này để hóa giải việc vua Kosala truất phế hoàng hậu Vāsabhakhattiyā và thái tử Vidūdabha sau khi biết hoàng hậu có mẹ là nữ tỳ. Đức Phật chỉ rõ rằng Vāsabhakhattiyā là con của dòng họ Thích-ca và đã trở thành chính thất của nhà vua. Vì vậy, người con do nàng sinh ra hoàn toàn xứng đáng được kế thừa ngôi vị. Để minh chứng, Ngài kể lại một câu chuyện trong tiền kiếp.
Câu chuyện tiền thân
Thuở xưa, tại Ba-la-nại, vua Brahmadatta vào ngự uyển dạo chơi. Tại đây, vua gặp một cô gái nghèo đang lượm củi, vừa làm việc vừa cất tiếng hát. Say mê vẻ đẹp và đức hạnh của nàng, vua chung sống với nàng trong một thời gian.
Khi chia tay, biết nàng có thể mang thai, vua trao cho nàng một chiếc nhẫn làm tín vật và dặn rằng: nếu sinh con gái thì giữ chiếc nhẫn để nuôi con, còn nếu sinh con trai thì hãy đưa đứa bé cùng chiếc nhẫn đến gặp vua.
Đến ngày sinh nở, nàng hạ sinh một bé trai chính là tiền thân của Bồ-tát. Khi lớn lên, cậu bé thường bị bạn bè chế giễu là đứa trẻ không có cha. Nghe vậy, cậu hỏi mẹ về thân thế của mình. Người mẹ kể lại toàn bộ câu chuyện và đưa chiếc nhẫn của nhà vua cho con xem.
Cậu bé tha thiết muốn được gặp cha, nên mẹ đưa con đến hoàng cung. Trước triều đình đông đảo, người mẹ trình bày rằng đây là con trai của nhà vua. Tuy nhiên, vì sợ điều tiếng và xấu hổ trước quần thần, vua Brahmadatta chối bỏ cả mẹ lẫn con, thậm chí phủ nhận luôn chiếc nhẫn làm tín vật.
Không còn cách nào khác để chứng minh sự thật, người mẹ phát nguyện rằng nếu đứa trẻ thật sự là con vua thì sẽ được chư thiên bảo hộ, còn nếu không phải thì sẽ rơi xuống đất mà chết. Nói xong, bà bế con ném lên không trung.
Điều kỳ diệu xảy ra: Bồ-tát không hề rơi xuống mà ngồi kiết già giữa hư không. Từ trên cao, cậu cất lời ôn hòa khuyên vua hãy nhận lấy chính con ruột của mình, đừng để một vị vua lại nuôi dưỡng con người khác mà bỏ rơi con mình.
Lời nói đầy trí tuệ cùng phép màu ấy khiến nhà vua tỉnh ngộ. Vua dang rộng hai tay đón con. Dù có vô số người cùng đưa tay ra đỡ, Bồ-tát chỉ đáp xuống đúng đôi tay của phụ vương.
Nhà vua vô cùng hối hận, lập tức công nhận hai mẹ con, phong người mẹ làm hoàng hậu và lập Bồ-tát làm phó vương. Sau khi vua cha qua đời, Bồ-tát lên ngôi với hiệu Katthavāhana (Vua của người lượm củi), trị nước bằng Chánh pháp, đem lại thái bình cho muôn dân.
Ý nghĩa lời dạy
Đức Phật dùng câu chuyện để khẳng định rằng giá trị của một con người không nằm ở địa vị thấp hay cao của người mẹ, mà ở huyết thống chân thật, phẩm hạnh và nhân duyên chính đáng.
Người có đức và có sự thật làm nền tảng cuối cùng sẽ được công nhận. Nhà lãnh đạo cần đặt công lý và sự thật lên trên thành kiến hay áp lực của dư luận.
Bài học chính
-
Sự thật có thể bị che giấu một thời gian nhưng cuối cùng vẫn được sáng tỏ.
-
Không nên vì sĩ diện hay thành kiến mà phủ nhận sự thật và trách nhiệm của mình.
-
Đức hạnh và chân lý luôn có sức mạnh chiến thắng sự giả dối.
-
Người lãnh đạo phải biết công bằng, dám nhận lỗi và sửa sai.
-
Dòng dõi hay xuất thân không quyết định giá trị của một con người; điều quan trọng là chân lý và phẩm hạnh.
Thông điệp ngắn
Chân lý không thể bị che lấp mãi mãi. Người sống ngay thẳng và dựa trên sự thật cuối cùng sẽ được công nhận và nhận lấy quả lành xứng đáng.
Các nhân vật ở đây
Đọc tiếp & nội dung liên quan
Top bài viết liên quan
Dựa trên các chuyên mục chung với bài đang đọc, ưu tiên nội dung được quan tâm.
Bài viết cùng chuyên mục
Tiền thân Đức Phật ( Tiểu Bộ Nikaya)
Báo lỗi nội dung
Chọn vấn đề bạn phát hiện. Quản trị viên sẽ nhận báo cáo kèm đúng trang hiện tại.

Mốc I : Hoàn cảnh trước khi Phật ra đời
Mốc II : Sự kiện Phật đản sanh
Mốc III: Giai đoạn tuổi thơ của Bồ tát Tất Đạt Đa
Mốc IV : Giai đoạn trưởng thành - xuất gia
Mốc V : Tầm đạo
Mốc VI : Thành đạo
Mốc VII: Những vị đệ tử đầu tiên
Mốc VIII : Tăng đoàn lớn mạnh
Mốc IX: Mười ba năm cuối cuộc đời Đức Phật
Mốc X : Đức Phật nhập niết bàn